Theo hồ sơ vụ án, khoảng cuối năm 1996 đầu 1997, Trần Quốc Tuân (lúc đó nguyên là Giám đốc Trung tâm Dịch vụ địa chính tỉnh Bình Dương) ký các hợp đồng đo vẽ bản đồ với khách hàng và các đơn vị có địa giới trên địa bàn tỉnh Bình Dương theo đơn giá quy định tại quyết định 2514/QĐ-UB ngày 4.7.1996 của UBND tỉnh Sông Bé (cũ) và quyết định 233/QĐ-UB ngày 16.8.1997 của UBND tỉnh Bình Dương với mức giá tối đa 4.814.185 đồng/ha. Sau đó, Tuân thuê mướn các cá nhân bên ngoài trung tâm thực hiện đo vẽ theo đơn giá thấp hơn trên, rồi chỉ đạo nhân viên kế toán kiêm thủ quỹ của trung tâm lập hồ sơ, chứng từ khống để rút số tiền chênh lệch hơn 150 triệu đồng (hiện nay số tiền này đã được ông Tuân khắc phục xong).
Tại những phiên tòa trước đây, Tuân nói không rút số tiền ấy để tiêu xài cá nhân mà đưa vào "quỹ đen", chi theo chỉ đạo của ông Cao Minh Huệ (nguyên Giám đốc Sở Địa chính tỉnh Bình Dương). Cụ thể, số tiền này được chi mua 5 khẩu súng hơi ngạt, chi công tác, tiếp khách, tham quan, thăm bệnh và "biếu" một số quan chức... Kèm theo những lời khai này, Tuân cũng cung cấp cho Hội đồng xét xử 6 CD mà mình đã "bí mật ghi âm những cuộc trao đổi với ông Huệ" để chứng minh rằng việc chi tiền là theo chỉ đạo của ông Huệ.
Ngày 6.1.2003, TAND tỉnh Bình Dương xét xử sơ thẩm tuyên phạt Tuân 7 năm tù về tội "tham ô". Sau đó, ngày 9.5.2003, Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP.HCM đã mở phiên xử phúc thẩm xét kháng cáo của Tuân và đã hủy bản án sơ thẩm nói trên để điều tra, xét xử lại. Nhưng mãi đến ngày 12.2.2007, Cơ quan Cảnh sát điều tra - Công an tỉnh Bình Dương mới ra quyết định trưng cầu cơ quan chức năng giám định, dịch ra văn bản cuộc đối thoại đã được ghi trong băng ghi âm. Thay vì phải giám định giọng nói trong băng ghi âm có phải là của ông Huệ thì cơ quan giám định chỉ chú trọng đến việc dịch văn bản, nên cuối cùng lại có công văn trả lời: "Tổng thời lượng quá dài (3 giờ 47 phút), chất lượng tín hiệu hầu hết là rất kém, nên không đủ điều kiện dịch ra văn bản toàn bộ các cuộc hội thoại". Thế là Viện KSND tỉnh Bình Dương vẫn giữ nguyên quan điểm tiếp tục truy tố Tuân. Ngày 6.3.2008, Tuân bị TAND tỉnh Bình Dương đưa ra xét xử lại với mức án 5 năm tù (giảm 2 năm so với bản án trước).
Tất nhiên, sự cẩn trọng trong xét xử để không làm oan người vô tội và không để lọt tội phạm là cần thiết. Nhưng nếu các cơ quan pháp luật không "ngâm" vụ án quá lâu, trái luật định như vậy thì chắc rằng giờ bị can Tuân đã là một công dân bình thường chứ không phải vẫn mãi long đong trong vòng lao lý!
Lê Nga