Khi tôi nói chuyện này với anh, anh chỉ im lặng. Sau đó tôi cũng không nói gì thêm. Sau một thời gian "chiến tranh lạnh", chúng tôi lại bình thường với nhau. Tôi cũng không hiểu sao mình lại dễ dàng tha thứ cho anh như vậy?
Chúng tôi lại vui vẻ với nhau, anh có vẻ biết lỗi, quan tâm chăm sóc đến tôi nhiều hơn (và đã không còn liên lạc với người đó nữa, tôi nghĩ vậy). Nhưng vết thương trong lòng tôi không lành. Dù ngoài mặt vẫn vui vẻ, bình thường với anh, nhưng trong lòng tôi luôn có những con sóng ngầm, chỉ cần một cơn gió là nó đã nổi dậy. Những lúc như vậy tôi hay nổi nóng vô cớ với anh, hay nói xa gần.
Tôi biết, nếu đã quyết định tha thứ thì không nên nhắc lại chuyện cũ, nhưng không hiểu sao không làm được như thế. Tôi phải làm sao để vượt qua chính mình đây?
Hà Thanh
|
Những góp ý, chia sẻ với bạn Hà Thanh, các bạn có thể gửi về địa chỉ vuontamtu@thanhnien.com.vn, hoặc vào mục "Phản hồi" ngay dưới bài này. Nội dung gửi xin vui lòng gõ dấu (font chữ unicode) và ghi rõ "thư gửi Hà Thanh". |