Rồi đến ngày vợ sinh, tôi sung sướng đón đứa con ra đời. Ngày qua ngày tôi chăm sóc hai mẹ con trong tình yêu thương chan chứa. Nghiệt nỗi, đứa con càng lớn càng không có nét nào giống tôi. Không biết linh cảm từ lúc nào đã mách bảo, tôi lén bế con đi xét nghiệm ADN. Một tháng hồi hộp chờ đợi, nhận kết quả, tôi lặng người khi đọc kết luận phũ phàng: đứa bé không phải con tôi!
Đem chuyện này hỏi vợ, cô ấy một mực phủ nhận. Đến khi tôi đưa kết quả giám định cô mới quỳ sụp xuống xin tôi tha thứ cho sự lỡ lầm của mình. Hỏi về cha đứa bé, cô ấy nói "một lần quen trên mạng, đi chơi tập thể nên không biết ai". Tôi thật không còn gì để nói, đến giờ phút đó mà cô vẫn dối tôi.
Tôi viết ra câu chuyện này khi trong lòng đang phân vân hai lựa chọn: 1/ Ly dị với cô ấy, nhưng tôi lại rất thương thằng bé. 2/ Tha thứ để tiếp tục sống chung, nhưng cứ nhìn thấy cô ấy thì trong lòng lại dâng lên cảm giác vô cùng khó chịu, không muốn gần... Mong được mọi người chia sẻ.
Nguyễn Tùng
|
Những góp ý, chia sẻ với bạn Nguyễn Tùng, các bạn có thể gửi về địa chỉ vuontamtu@thanhnien.com.vn, hoặc vào mục "Phản hồi" ngay dưới bài này. Nội dung gửi xin vui lòng gõ dấu (font chữ unicode) và ghi rõ "thư gửi Nguyễn Tùng". |