Tôi từ miền Trung vào TP.HCM học đại học. 4 năm tôi chỉ lo học hành, không nghĩ đến chuyện yêu đương, chỉ có những tình bạn trong sáng mà thôi. D. là một trong số những người bạn ấy. Sau khi ra trường, chúng tôi mất liên lạc đến 3 - 4 năm mới tình cờ gặp lại nhau. Và thật không ngờ, hiện giờ cô ấy chính là vợ của tôi.
Ra trường, tôi có việc làm tại một cơ quan nhà nước của một tỉnh Tây Nguyên. Trong phòng làm việc của tôi, hầu hết mọi người đều đã có gia đình, chỉ tôi và một phụ nữ hơn tôi 7 tuổi là còn độc thân. Thời gian đầu, chúng tôi không thể nào ngồi nói chuyện với nhau, tính tình trái hẳn.
Khi gặp lại D. ở TP.HCM, tôi vẫn làm việc ở Tây Nguyên. Từ chỗ thường xuyên trao đổi thông tin, qua lại thăm hỏi nhau, chúng tôi đã yêu nhau. Sau khi được D. chấp nhận tình cảm của mình, tôi bắt đầu có kế hoạch tìm việc ở thành phố, và chúng tôi đã cùng tính chuyện tương lai của hai đứa.
Trong khi đang chờ dịp thuận lợi để xin nghỉ việc, một lần tôi và người phụ nữ độc thân cùng phòng có chuyến công tác tại một huyện vùng sâu. Sau ngày làm việc, chúng tôi được địa phương đãi một bữa tiệc nhẹ, tôi đã uống nhiều. Tan tiệc về đến nhà đã là gần 12 giờ đêm, tôi mệt nhoài vì thấm men rượu. Chị ấy đã dìu tôi vào cùng phòng trọ của chị và chuyện đó đã xảy ra…
Hơn một tháng sau, chị ấy bảo đã mang thai và đề nghị tôi phải đăng ký kết hôn. Tôi ra sức thuyết phục chị không nên để lại cái thai đó, vì tôi và chị không có tình yêu, không thể nào đến với nhau được và tôi cũng đã sắp nghỉ việc rồi, đứa con sinh ra sẽ không có cha… Chị đưa ra nhiều lý lẽ, cố giữ cái thai đó và thuyết phục tôi đăng ký kết hôn cùng chị với bất cứ điều kiện gì. Không còn con đường nào khác, chúng tôi đã ra phường đăng ký kết hôn. Sau đó, chị bảo tôi cứ rời khỏi chị, chị còn hứa sau khi sinh chị sẽ tự nguyện làm đơn xin ly hôn để không ràng buộc tôi.
Tôi về TP.HCM tìm việc làm, giấu kín chuyện đó trước D. Nhưng càng giấu tôi càng thấy có lỗi với cô ấy. Một ngày, tôi đã quyết định nói ra sự thật. D. đau khổ tột cùng, hai chúng tôi đã ôm nhau khóc rất nhiều và cô ấy đã không chấp nhận tôi. Chúng tôi chia tay nhau. Nhưng trong thời gian ấy, cả hai đều sống trong đau khổ và thật sự cảm thấy không thể thiếu nhau. Chúng tôi đã nối lại tình cảm.
Khi nghe tin chị ấy sinh nở, tôi đã giấu D. về thăm 2 ngày và khi đứa con trai của tôi tròn tháng tuổi, tôi lại về thăm con. D. biết chuyện, yêu cầu tôi nếu muốn đến với cô ấy thì phải quên hai mẹ con chị ấy đi. Tôi đã đồng ý với quyết định của D. Mọi chuyện êm xuôi và đầu năm vừa qua, chúng tôi đã quyết định tổ chức đám cưới. Hiện giờ vợ tôi chuẩn bị sinh con.
Chuyện này chỉ có tôi và vợ tôi biết, chúng tôi giấu tất cả gia đình, bạn bè. Vợ tôi không biết có thể thanh thản, riêng tôi luôn mang tâm trạng của kẻ tội đồ. Gần 2 năm rồi tôi không thăm con và chị ấy. Nếu tôi đi, vợ tôi sẽ buồn. Nhưng không đi, tôi biết mình là thằng đàn ông hèn nhát và đốn mạt vì đã bỏ cả con ruột của mình. Tôi muốn dối vợ để đi thăm con. Tôi muốn kiếm thật nhiều tiền để có thể bù đắp cho mẹ con chị ấy. Không một ngày nào tôi không nghĩ về chị ấy và đứa con... Nhưng tất cả đều phải giấu kín trong lòng. Tôi đau khổ vô cùng. Tôi phải làm gì trong hoàn cảnh trớ trêu này?
Trường Huy
|
Những góp ý, chia sẻ với bạn Trường Huy, các bạn có thể gửi về địa chỉ vuontamtu@thanhnien.com.vn, hoặc vào mục "Phản hồi" ngay dưới bài này. Nội dung gửi xin vui lòng gõ dấu (font chữ unicode) và ghi rõ "thư gửi Trường Huy". |