|
|
"Phải kiên trì mới tạo được sự khác biệt" Thuận Việt - cái tên được nhắc đến nhiều với chiếc áo dài "dát vàng" tranh cãi dành cho Thùy Lâm trong cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ 2008. Từ khi khởi nghiệp, nhà thiết kế trẻ này đã cho thấy anh không chỉ có "trái tim nóng" của người làm nghệ thuật mà còn phải có "cái đầu lạnh" để đứng vững trong thế giới thời trang với nhiều bon chen.
- Đa số trang phục mà Thùy Lâm mặc đều do Văn Thành Công thiết kế. Công và Lâm đã làm việc với nhau khá lâu rồi nên hiểu được "gu" của nhau. Thùy Lâm có nét đẹp nhẹ nhàng, dễ thương nên khi thiết kế anh Công cũng giữ được những nét này của cô ấy bằng những trang phục có màu sắc trẻ trung. Tôi không thấy hết những bộ mà Thùy Lâm đã mặc nhưng nhìn vào trang phục dạ hội của Lâm thì đó là một bộ đẹp. Thùy Lâm có thể tìm được những bộ trang phục đẹp mua ở nước ngoài, nhưng trong cuộc thi này cô ấy muốn mặc đồ "made in Việt Nam" và lựa chọn đó là đúng đắn. - Nhưng xem ra Thùy Lâm đã rất khó khăn trong việc di chuyển và bộ dạ hội khiến cô ấy trông thấp hơn?
- Bước ngoặt lớn gắn với thành công của Thuận Việt có phải chính từ cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ đó? Một bước ngoặt khác với tôi diễn ra trước đó, là sau khi ban tổ chức Duyên dáng Việt Nam thấy bộ sưu tập áo dài của tôi trong cuộc thi Hoa hậu phụ nữ Việt Nam qua ảnh, họ đã để ý tới nên mời tôi tham gia. Thực sự đây là một chương trình lớn mà tôi không dám nghĩ là mình sẽ được mời. Bởi đó là năm đầu tiên tôi cho ra mắt thương hiệu áo dài Thuận Việt. - Anh nghĩ vì sao mình được chọn trong khi họ có rất nhiều sự lựa chọn khác với các thương hiệu nổi tiếng hơn một Thuận Việt mới "ra ràng"? Tôi nghĩ để đánh giá năng lực của một người không gì chính xác hơn là nhìn vào sản phẩm anh ta làm ra, chứ không chỉ đựa vào tên tuổi đã có. Hơn nữa tôi cũng từng có dịp ra mắt với chiếc áo dài của Thanh Hằng đi thi Hoa hậu liên lục địa trước đó.
- Anh xem ra rất biết chọn "điểm rơi" để quảng bá cho mình? "Không dùng thủ đoạn để đánh bóng mình" - Lấy áo dài làm hướng đi chính cho mình, nhưng đã có rất nhiều nhà thiết kế đã cày xới, phá cách tứ tung và thành công với nó, anh có gì mới mẻ hơn để khẳng định mình? Có một vài người đã từng làm thêu tay nhưng họ chỉ theo được một hai bộ sưu tập, nhưng vì nhiều lý do khác nhau, lại chuyển sang hướng khác. Tôi xác định mình phải đi kiên trì với nó thì mới tạo ra sự khác biệt. Tôi cũng thuộc tuýp người kỹ tính nên khi làm, tôi bao quát tất cả các khâu, từ vẽ mẫu, chọn vải, chọn màu để nhuộm và đến khâu thêu, tự tôi đều phải kỹ càng.
Thêm nữa, áo dài là một trang phục truyền thống nhưng nó có thể ứng dụng được ở nhiều nơi như công sở, đám hỏi, dạ hội… nên về lâu về dài nó vẫn có đời sống. Cũng như các khuynh hướng thời trang chung của thế giới, nó cứ quay đi lại quay lại chứ hiếm khi đã cho ra đời một kiểu lạ, mới hoàn toàn. - Nói đến áo dài là nói đến Thuận Việt - điều đó được xem là thành công với một nhà thiết kế còn trẻ về tuổi đời, tuổi nghề. Nhưng chỉ với áo dài thêu tay thì khó mà đạt được thành công như đã có... - Bên cạnh việc thêu tay, tôi rất quan tâm đến sự chọn lọc trong chất liệu, có vậy mới làm nên những sản phẩm áo dài cao cấp. Đây sẽ là hướng đi lâu dài của tôi. Có một nguyên tắc tôi luôn giữ đó là không phá cách quá nhiều. Áo dài vẫn có thể sẽ rất hiện đại nhưng phải giữ được cái phom dáng vốn có để định hình áo dài. - Do đối tượng khách hàng mà tôi hướng tới là từ trung lưu trở lên nên có hạn chế là sẽ có rất nhiều người không được sử dụng áo dài Thuận Việt. Trong kinh doanh thì phải vậy, vì mỗi một nhãn hiệu đều phải có đối tượng khách hàng riêng. - Khi bắt tay làm thì tôi đã xác định mình làm áo ra để bán được chứ không phải làm ra chỉ để đi trình diễn nên công việc kinh doanh đã có lợi nhuận ngay từ khi bắt đầu. - Một chiếc áo dài thêu tay làm rất kỳ công thông thường phải mất một tháng mới xong một chiếc, cần 5 đến 6 thợ thêu. Giai đoạn đầu tôi phải bán thêm nhiều thứ cho khách như lụa tơ tằm Hà Đông, Bảo Lộc. - Anh có "lạc quan" quá không khi mình mới có 2, 3 năm trong lĩnh vực thời trang áo dài, "vốn liếng" tích lũy chưa nhiều mà "hạn chế" chỉ có vậy? - Tôi tự nhủ mình nên tự tin vào bản thân, phải rất tự tin thì tôi mới có được như ngày hôm nay. Khi bước chân vào lĩnh vực này tôi cũng gặp được rất nhiều may mắn. Mọi chuyện đến rất tự nhiên chứ bản thân tôi chưa bao giờ nghĩ là phải dùng thủ đoạn hay biện pháp nào đó để đánh bóng mình. - Đến giờ anh cho rằng mình đã thành công ở mức nào?
- Tôi nghĩ mình thành công được 50% so với những gì hướng tới. Tôi muốn phát triển theo nhiều hướng nữa chứ không chỉ bó hẹp như bây giờ. Chuyện thành công trong lĩnh vực thời trang bao giờ cũng cần thời gian để khẳng định. Một thương hiệu lớn, ngoài yếu tố chất lượng thì để mọi người biết đến rộng rãi, nó cần được nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong một quá trình dài. - Nếu nói thành công lớn nhất của anh là được xếp chung với những nhà thiết kế áo dài lớn như Sĩ Hoàng, Võ Việt Chung, Liên Hương... trong các chương trình lớn thì anh nghĩ sao? "Không chạy theo sáng tạo thiếu tính ứng dụng" Rồi tới thời kỳ khủng hoảng kinh tế, dịch cúm, khách ít đi, cạnh tranh giữa các cửa hàng trở nên quyết liệt, đôi khi bán cả một cái áo Kimono mà lãi có 20.000 đồng.
Tôi đi lên từ truyền thống gia đình với nghề thêu tay do vậy tôi rất hiểu về nó. Và cũng hiểu người phụ nữ cần gì để đẹp trong chiếc áo dài. Hơn nữa trong khi làm tôi rất thực tế, không chạy theo những sáng tạo thiếu tính ứng dụng. Vì sáng tạo ra mà không bán được làm sao tồn tại được. - Ý tưởng thì rất nhiều người có nhưng không phải ai cũng có kinh tế để thực hiện nó...? Nói chung, không nhất thiết phải có chi phí lớn để mới có thể khởi đầu với một cửa hàng nhỏ đâu. Đó là kinh nghiệm khởi nghiệp của tôi.
- Với riêng anh, sự tranh giữa các nhà thiết kế có quyết liệt không? Trên thị trường có rất nhiều sản phẩm cho người ta lựa chọn, nếu mình không làm họ ưng thì ngay lập tức họ có sản phẩm khác để thay thế ngay. - Anh có cách nào để mình không dẫm phải chân của người khác khiến họ phải... cáu?
Ngày xưa tôi cứ bị băn khoăn bởi câu hỏi: tại sao bộ ấy đẹp mà họ lại không thích? Nhiều lúc mắc cười vì sở thích của khách lắm, nhưng có phải ai cũng có chung góc nhìn thẩm mỹ đâu! Tôi từng thấy buồn phiền về chuyện ấy, nhưng nay hiểu đó là chuyện thường tình nên tôi có tâm lý thoải mái hơn khi phục vụ khách. Tôi thấy một chút gì đó tự ái và buồn nhưng sau về nghĩ lại thì thấy ai khi mới khởi nghiệp cũng phải đi từ cái nhỏ như vậy đi lên, chứ đâu phải riêng mình. Nói vậy là để thấy suy nghĩ của tôi đã thay đổi hàng ngày. Trong chương trình bầu chọn Người mẫu Việt Nam tôi được ban tổ chức cho hai đêm 14 và 16 và cho tôi chọn. Và như mọi người sẽ chọn, tôi nhắm đến đêm 16, đêm chung kết có truyền hình trực tiếp. Nhưng không có một sự tôn trọng ở đây, vì cho đến cận ngày họ cũng không nói cho mình biết là mình sẽ được diễn vào đêm nào. Có thể lúc đó mình mới vào nghề nên chưa có tiếng nói. Hỏi đạo diễn thì bảo không biết hỏi biên tập đi, hỏi biên tập thì cũng được câu trả lời tương tự. Tôi cảm thấy mình như là đồ thừa trong chương trình, biết mình bị ép. Cuối cùng tôi bỏ diễn luôn. Khó khăn này khiến tôi có động lực hơn trong những bước về sau. - Cảm ơn NTK Thuận Việt!
Theo Tin Tuc Online
Ý Kiến Độc Giả: CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG:
|
|
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||