|
|
Kỳ cuối: Những phận người
>> Kỳ 1: Chàng thanh niên đến từ nước Mỹ Nhiều phóng viên báo đài địa phương, từ MSNBC và Post And Courrier, đã có mặt để chào đón bà. Đi qua vòng vây của báo chí, người phụ nữ nở nụ cười tươi, chìa tay bắt với chàng thanh niên trẻ Carlton đang đứng đợi và nói bằng tiếng Anh: "Chào Carlton, tôi là Minh Vân, mới tới từ VN". Carlton, đã đợi khoảng nửa giờ, cúi xuống ôm lấy người phụ nữ bé nhỏ bay nửa vòng trái đất để tới đây. Bà là Đào Thị Minh Vân, con gái lớn của tướng tình báo Đào Phúc Lộc (thường được biết đến với cái tên Hoàng Minh Đạo hay Năm Thu, Năm Đời, Năm Sài Gòn...) - người được coi là một trong những lãnh đạo đầu tiên của ngành tình báo VN. Câu chuyện về bà là một câu chuyện dài, nhưng chuyến đi lần này của bà có liên quan đến bộ phim tài liệu Người thanh niên đến từ nước Mỹ về Carlton Walker của đạo diễn Phong Lan. Sau khi xem bộ phim, bà Vân đã liên lạc với đạo diễn Phong Lan và ngỏ ý muốn được gặp Carlton trong một dịp nào đó. Tình cờ chuyến đi của đoàn chúng tôi sang gặp Carlton trùng với một chuyến đi riêng của bà Vân nên bà cũng đã bay tới Charleston. Người phụ nữ có khuôn mặt hiền hậu với đôi mắt sáng và nụ cười tươi luôn thường trực trên môi nói với báo chí ngay khi đến sân bay: "Từ trái tim, tôi nghĩ mình có thể tạo thêm tình bạn hữu mới". Tình bạn mới
Họ là những người cùng chịu mất mát từ chiến tranh. Bà Vân mồ côi mẹ - người qua đời vì sốt rét ác tính trên chiến khu Việt Bắc (Đại Từ, Thái Nguyên) - khi mới sáu tháng tuổi. Chỉ bồng con gái nhỏ được hơn ba ngày, cha bà - ông Hoàng Minh Đạo - đã phải lên đường vào Nam với một nhiệm vụ đặc biệt. Trong khi Carlton đau khổ vì người cha mắc chứng rối loạn tâm thần sau chiến tranh thì người phụ nữ ngoài 60 tuổi này không nhớ gì về gương mặt cha mẹ mình. "Tôi chưa bao giờ biết được mặt cha mình. Tôi chỉ được nghe về ông - bà Minh Vân nói với Carlton - Cho đến giờ tôi vẫn chưa thể kể những kỷ niệm sống nào với các con tôi về ông ngoại của chúng...". Tuổi thơ của bà Vân là những chuỗi ngày dài mong mỏi được gặp cha. Bà không biết cha làm việc gì mà chỉ thỉnh thoảng nhận được thư của cha nói đang ở Campuchia làm ăn với lời dặn dò: "...Nếu con thấy bạn bè cùng lứa có kinh tế khá mặc quần áo đẹp hơn, giày dép tốt hơn thì đừng tủi thân, đừng buồn mà hãy lấy làm hãnh diện vì cha đang đi để sau này cho tất cả các con sẽ được như vậy. Con đừng có ganh tị...". Khác với Carlton từng suy sụp đau khổ, bằng nghị lực bản thân, người phụ nữ VN bé nhỏ này đã vượt qua những khó khăn của cuộc sống gia đình, những chịu đựng của thời cuộc để trở thành một phụ nữ thành đạt. Có lẽ chính việc ở bên phe chính nghĩa, với niềm tự hào rằng người cha của mình đã cống hiến cho đất nước, đã giúp bà có động lực để vượt qua những khó khăn. Người thanh niên có tuổi chỉ bằng tuổi con bà giờ lại phải chứng kiến cảnh cha mình vật vã vì những gì ông và đồng đội từng gây ra trong chiến tranh. "Tôi chia sẻ rằng câu chuyện của cha Carlton thật buồn. Nhưng tôi cũng rất ngạc nhiên vì ở rất xa VN mà ông lại đến nước tôi tham chiến, để rồi vì nó mà bị bệnh. Cha tôi mất, nhưng tôi hãnh diện vì cha tôi vì đất nước mà hi sinh ngay trên mảnh đất quê hương mình..." - bà Vân nhẹ nhàng nói. Buổi nói chuyện ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa đã diễn ra như vậy ở Charleston. Sáng 1-5, tờ báo lớn nhất của Charleston Post and Courrier có bài viết lớn trên trang 2 với tựa đề "Quá khứ đớn đau giúp tình bạn đặc biệt giữa đôi người bạn". Bài báo trích lời Carlton Walker nói: "Điều căn bản nhất chúng tôi là con người và cả hai đều mất những người yêu thương của mình". Bi kịch chưa kết thúc
Nhưng sẽ không đầy đủ nếu chúng tôi không kể về những phận đời khác quanh số phận bi đát của Lance Cross... Trong suốt nhiều năm kể từ khi trở về từ VN, không phải lúc nào đại úy Lance Cross cũng thất thường. Cũng có khi ông tỉnh táo và cư xử như người bình thường. Ngoài mẹ của Carlton, đại úy Lance Cross còn có thêm ba người vợ nữa. Là người đàn ông lãng mạn, lịch thiệp, có ngoại hình đẹp, Lance Cross dễ dàng thu hút các cô gái khi bình thường. Nhưng tất cả đều rời bỏ mỗi khi ông lên cơn thất thường. Chúng tôi đến thành phố Houston ở tiểu bang Texas để gặp Lilia, người vợ gần đây nhất của Lance Cross. Người phụ nữ 44 tuổi này đến từ thủ đô Bogota của Colombia. Ấn tượng của chúng tôi về bà là đôi mắt to buồn với giọng tiếng Anh pha tiếng Tây Ban Nha khó nghe. Lilia chở chúng tôi về bằng chiếc xe Ford có tay lái khá kỳ lạ với một loạt thanh kim loại nối lằng nhằng từ chân ga, chân thắng nối lên gần vôlăng. Tôi nghĩ đơn giản người phụ nữ này muốn điều khiển toàn bộ chiếc xe bằng tay giống như các gamepad mà các game thủ vẫn thường dùng. Chỉ đến khi về nhà, thấy mẹ của Lilia bước ra để bế cô đặt vào chiếc xe đẩy thì chúng tôi mới biết Lilia bị khuyết tật ở chân. Sau một tai nạn năm 18 tuổi, người phụ nữ 44 tuổi này luôn phải sống trên xe lăn với đôi chân bị gãy trong suốt 26 năm. Cách đây 11 năm, cô gặp Lance Cross khi ông tới văn phòng làm việc của cô. Phong thái lịch lãm và vẻ đẹp bên ngoài của viên cựu phi công này đã hấp dẫn cô, nhưng ban đầu Lilia đã từ chối lời cầu hôn của Lance Cross. Cô mặc cảm với khuyết tật của bản thân. "Khi đó ông ấy nói "em tật nguyền còn tôi thì bị điên" nên tôi đã chấp nhận" - Lilia kể lại. "Lúc bình thường Lance Cross là một người rất bặt thiệp, lịch lãm, nhưng khi không bình thường thì ông cực kỳ tệ hại"... Lilia vẫn nhớ cảnh Lance Cross khóc nức nở như một đứa trẻ chỉ một ngày sau đám cưới của hai người. Đang làm bếp, Lilia lo lắng chạy ra hỏi thì thấy Lance chỉ vào tivi và nói "Việt Nam". Ngước nhìn màn hình, cô thấy trên truyền hình đang chiếu một phóng sự về cuộc chiến VN. Những "ám ảnh VN" đó vẫn tiếp tục trong suốt giai đoạn hai người sống chung và có thời gian Lilia phải đưa Lance Cross đi điều trị triệu chứng tâm thần. Lance Cross bỏ đi để lại bé Carissa mới 6 tuổi và bé Scarlett 4 tuổi. Riêng bé Carissa mắc hội chứng Down, đến giờ vẫn không nói được và việc chăm sóc bé rất vất vả. Tương lai giờ mù mịt trước mặt Lilia vì chính bản thân cô không tự chủ được cuộc sống của mình. Cô chỉ có nguồn thu ít ỏi từ công việc bán vé tại rạp chiếu phim chỉ 8-9 USD/giờ. Người mẹ của Lilia đã gần 70 tuổi nhưng vẫn ngày ngày bế con gái mình lên xe, giúp cô trong mọi sinh hoạt cá nhân. Lưng bà còng lại vì những tháng ngày oằn mình giúp con. Ai sẽ giúp Lilia nếu một mai bà trăm tuổi? Không ai biết nữa. Người phụ nữ không nói được nhiều tiếng Anh này chỉ đấm tay vào ngực khi chúng tôi hỏi. Đôi mắt bà rớm nhỏ giọt lệ buồn... Cuộc chiến mà nước Mỹ đã chi tới 600 tỉ USD vẫn còn những di chứng dai dẳng đến tận bây giờ. Có gì là định mệnh chăng khi thành phố Charleston này luôn gắn với những cuộc chiến của nước Mỹ. Đây chính là nơi phát súng đầu tiên của cuộc nội chiến nổ ra năm 1861 ở ngay ngoài pháo đài của bến cảng. Và giờ đây chính là căn cứ không quân lớn vào bậc nhất nước Mỹ, nơi "tiếp máu" cho những cuộc chiến ở Afghanistan và Iraq - những cuộc chiến không biết đến bao giờ mới kết thúc. Người Mỹ có thể luôn kiêu hãnh về vị thế siêu cường của mình, nhưng ẩn chứa sau đó là những nỗi đau của nhiều gia đình, nhiều thế hệ người Mỹ. Những phần đời mà đôi khi ta tự hỏi nước Mỹ có dám nhận trách nhiệm về những mất mát đó của người dân mình và những dân tộc khác bị họ gây chiến hay không? THANH TUẤN (South Carolina) Theo TTO
Ý Kiến Độc Giả: CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG:
|
|
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||