|
Biển báo - chuyện cười ra nước mắt
Thứ sáu, 05/09/2008
Tiếng chuông điện thoại lại reo lên, ông bạn đồng nghiệp của tôi càu nhàu: gọi gì mà lắm thế! biết rồi, 14 giờ họp chứ gì, lại đột xuất chứ gì. Hắn đóng máy, quay sang nói với anh lái xe: ông xem có cách nào đi nhanh hơn được không chứ không thì tôi muộn họp mất.
Anh lái xe ngần ngừ: thưa anh, khó lắm, chưa kịp “mát ga” (cho phép 80k/m/h) đã lại gặp thị trấn, thị xã, họ chỉ cho phép chạy tối đa 50km/h; quá tốc độ họ “bắn” một phát thì em chết; Mà sao bây giờ lắm thị trấn thế và họ cắm biển báo tốc độ cách xa thế anh nhỉ? “Thế mà cũng hỏi, thì kinh tế, đất nước phát triển nhanh, đô thị hoá nhanh, cái gì cũng phải nhanh chứ không thì đất nước ta tụt hậu à!” Anh lái xe ậm ừ lầm bầm trong miệng: “có mỗi ôtô là không chạy nhanh được”. “Ông nói gì đấy?”. “Dạ không có gì ạ”.
Đang thiu thiu ngủ, tôi bừng tỉnh khi anh lái xe reo lên: “ơ-rê-ca”. Chúng tôi chồm dậy nhìn theo hướng tay chỉ của anh lái xe. Bên phải đường là tấm biển chỉ dẫn màu xanh to như cái chiếu: đi thẳng là Thanh Hoá, rẽ trái 5km - đường Hồ Chí Minh (tôi nhớ là qua thị trấn Hoàng Mai, cách Thanh Hoá khoảng gần 30km). Anh lái xe thẽ thọt hỏi ông bạn tôi :”thưa anh, đi đường Hồ Chí Minh nhé, xa một chút nhưng không bị bắn tốc độ”;”thế có kịp họp không”, “dạ, chắc chắn kịp ạ”. Ông bạn tôi buông một câu: “Quyết”.
Chiếc xe rẽ trái và…chạy, chạy mãi tới ngã ba Thanh Tâm - Chuối. “Ra đường Hồ Chí Minh đi lối nào bác ơi”; “Đó, hướng Thanh Tâm đó”, bác nông dân nhoẻn miệng cười “bí hiểm” chỉ. Chiếc xe lại rồ ga chạy tiếp. Mải nói chuyện tôi giật mình hỏi “5km mà sao dài thế nhỉ”; “chắc sắp đến rồi, đừng sốt ruột - cứ đi đi”, ông bạn tôi nói. “Ờ, nhưng mà sao lâu nhỉ? Không khéo nó lại thành 55 km”. Không khí trầm xuống, chẳng ai nói với ai trong một bầu không khí lo âu bắt đầu len lỏi. Xe vẫn chạy giữa hai bên là đồi núi, ruộng đồng, vắng hoe vắng hoắt thỉnh thoảng mới gặp bóng người.
Phá không khí yên lặng, tôi nói: “Thôi đúng bị lừa rồi, có thấy gì đâu, vòng lại đi”. Ông bạn tôi nổi khùng “bước chân đi cấm kịp trở lại, vòng lại cũng quá tội, đi tiếp”.
Lại đến một ngã ba nữa, tôi hỏi anh thanh niên bên đường: “Ra đường Hồ Chí Minh đi lối nào anh ơi”. “Sắp đến rồi, đi thẳng qua Bãi Tràng là tới”. Chào người chỉ đường chúng tôi lên xe tiếp tục hành trình đis-ca-vơ-ry của mình.
Đường càng ngày càng xấu. Hết đường nhựa, bắt đầu là đường đất, đá. Chiếc xe chồm lên chồm xuống trên con đường ngoằn nghèo ngày một bé lại. “Sao lại như thế này nhỉ, khéo không có đường ra mất”, tôi nói trong ngao ngán. Ông bạn tôi chắc đang tức, mặt cứ đỏ rựng lên, chẳng nói chẳng rằng, hết xoay người bên này lại bên kia. Cũng may, khoảng 10km sau con đường nhựa lên đèo hiện ra. Chúng tôi cùng thở phào khoan khoái. Đây rồi – con đường mơ ước đây rồi! Lên đường Hồ Chí Minh, xe chúng tôi tăng tốc chạy tới thị trấn Khe Hạ, huyện Thường Xuyên, Thanh Hoá. “Đói qua rồi, dừng lại ăn đi”; “Thế ông không phải về họp à”; “Làm sao mà kịp nữa, về tới Hà nội có nhanh cũng phải gần 4 giờ chiều. Tôi đã nhắn tin báo về cơ quan rồi – may mà còn có sóng điện thoại.”
Ghé vào một quán cơm bên đường, chúng tôi vừa ăn cơm vừa trao đổi về hành trình đis-ca-vơ-ry, về “sáng kiến” của anh lái xe, về nguyên nhân tại sao cái biển báo lại như vậy, về sự tác trách của cơ quan quản lý cái biển báo “đáng ghét” kia v.v…Anh lái xe thanh minh : “em nhớ cách đây 2 tháng, đi đã gặp cái biển này rồi”. Chỉ chờ có vậy, ông bạn tôi xả ra một tràng, “từ nay trở đi tôi gọi ông là ông sáng kiến, không – ông 55, mà không khéo phải là ông 75!”. Anh lái xe nghệt mặt ra nói : em mới 25 tuổi mà. “ờ thì có sao đâu, vì sáng kiến của ông mà 5 thành 55 hay 75 đấy!”
Anh lái xe cúi mặt xuống rồi nhẩm tính: mỗi ngày bao nhiêu lượt xe, hai tháng thì bao nhiêu xe rơi vào tình trạng như mình, sao mà họ vô ý thức, vô trách nhiệm thế nhỉ?
Câu trả lời xin dành cho cơ quan quản lý cái biển báo kỳ lạ kia.
|