Tin Việt Online
   
English Phim Download Ca Nhạc Diễn Đàn Liên Lạc RSS Site Map Search
Trang Nhất
Tin Nổi Bật
Bình Luận
Thế Giới
Việt Nam
Người Việt Hải Ngoại
Hoa Kỳ
Kinh Tế
Khoa Học
Thể Thao
Pháp Luật
Xã Hội
Sức Khỏe
Giải Trí
Chuyện Lạ
Tử Vi / Bói Toán
English News
Hoàng Sa/Trường Sa
Daily Hot Deals
   
Newsletter
To receive daily news, enter your email address below:

Un-Subscribe

Dictionary

Submit

Báo Cũ
<<July 2008>>
Su Mo Tu We Th Fr Sa
 1  2  3  4  5
6 7 8 9 10 11 12
 13 14 15 16 17 18 19
 20 21 22 23 24 25 26
 27 28 29 30 31
 
Tin Nổi Bật

Không đặt giải thưởng là đích ngắm

Trung tuần tháng 4 vừa qua, đạo diễn Charlie Nguyễn đã từ TPSG ra Hà Nội để tham gia giảng dạy cho các sinh viên khóa III thuộc Dự án điện ảnh của quỹ Ford kết hợp với Đại học KHXH&NV. Chúng tôi đã có cuộc trao đổi với anh.

- Đây là lần thứ mấy anh tham gia giảng dạy? Anh đã từng tham gia thỉnh giảng lớp học nào chưa?

- Tôi chưa đi dạy bao giờ, đây là lần đầu tiên đấy. Nhưng tôi hình dung sẽ đến với lớp học của các bạn bằng những kinh nghiệm thực tế làm phim của chính tôi. Nói chuyện trước nhiều người trên lớp trong suy nghĩ của tôi cũng giống nói trước đoàn làm phim khi tôi làm đạo diễn. Tôi sẽ cố gắng tìm ra cách để mọi người hiểu được tôi và tôi cũng hiểu được năng lực của mỗi người để cùng nhau làm việc.

charlie6.jpg
Đạo diễn Charlie Nguyễn

- Ấn tượng ban đầu của anh về sinh viên trong lớp học của dự án như thế nào?

Trước khi đến Hà Nội, tôi rất hồi hộp, vì tôi chưa biết những người sẽ là “học trò” của tôi - họ là ai. Tôi đã sống rất lâu ở nước ngoài, đến với họ từ một nơi còn nhiều xa lạ và tôi sẽ phải nói với họ bằng Tiếng Việt, thứ tiếng tôi chưa tự tin như tiếng Anh.

Quan trọng hơn, những từ chuyên môn của điện ảnh tôi sẽ càng khó khăn khi chuyển ngữ sang tiếng Việt để diễn đạt chính xác ý mình muốn nói. Thật may là các bạn ở lớp học mà tôi làm việc đã có căn bản về điện ảnh, nên các bạn ấy đã giúp tôi rất nhiều trong việc cùng hiểu nhau.

- Anh có so sánh nào giữa 2 cách giảng dạy, ở trường điện ảnh Việt Nam và ở trường điện ảnh Mỹ?

- Tôi thực sự không biết ở VN các bạn học điện ảnh theo cách nào để có thể đưa ra một sự so sánh. Nhưng qua thời gian tôi nhận thấy các bạn gắn bó và thân thiện, không khí lớp nhiều khi như một gia đình.

Ở Mỹ, tính cá nhân cao hơn nên mạnh ai nấy học. Tuy nhiên khi cần trong công việc, thì cùng hỗ trợ, hợp tác và giúp đỡ nhau. Tôi nghĩ học điện ảnh ở Mỹ giống như học một môn khoa học nào đó thôi, cả người dạy và người học coi đó là bổn phận cần làm. Ở VN có tình thân giữa mọi người, như thế làm việc vui hơn.

- Anh có nghĩ yếu tố tình cảm có thể ảnh hưởng đến thái độ làm việc không?

- Có thể chứ, nên các bạn cần biết tình cảm nên dừng ở mức độ nào. Luôn phải cân bằng giữa tình cảm và công việc và thật tốt nếu mình đã hiểu rõ nhau rồi nhưng trong khi làm việc vẫn giữ được sự chuyên nghiệp.

- Theo anh, điện ảnh Việt Nam muốn phát triển cần tập trung vào đào tạo khâu nào đầu tiên?

- Biên kịch sẽ luôn là khâu quan trọng nhất. Linh hồn của câu chuyện phim do người biên kịch sáng tạo ra. Đó là chất liệu cho đạo diễn làm phim.

Các bạn học biên kịch xong nên cùng bắt tay và gắn bó làm việc, tạo nên một sự thay đổi tích cực. Khi có chuyên môn rồi, cộng với những kiến thức thu được sau khoá đào tạo sẽ giúp các bạn có cái nhìn sâu sắc, đa dạng hơn. Tôi cũng luôn tìm người viết kịch bản tốt và sẵn sàng làm việc với tôi.

- Anh có kinh nghiệm gì muốn chia sẻ về việc xây dựng kịch bản? Làm cách nào để các cây bút trẻ kể được một câu chuyện hấp dẫn và có nhiều khả năng dựng thành phim?

- Tôi nghĩ, khi viết kịch bản nếu tuân theo quá chặt cấu trúc của lý thuyết, sẽ bị khô cứng. Ngược lại, nếu phát triển theo cảm tính thì câu chuyện định kể sẽ đi lạc, đôi khi mình không kiểm soát được. Thế nên 2 yếu tố này lúc nào cũng cần thăng bằng

charlie-aNhatanh1.jpg

(Ảnh: Nhật Anh - Người Viễn Xứ)
Cách tốt nhất để kể một câu chuyện là gì? Đó là phải biết mình định kể cái gì, để làm gì, kể về ai, cấu trúc ra sao? Phải biết kiểm soát, hiểu rõ chức năng của từng yếu tố - từ những cái lớn như toàn cảnh câu chuyện, từng trường đoạn, phân đoạn đến những điểm nhấn và nhịp của từng đoạn… với câu chuyện sẽ kể.

Sau nắm chắc và kiểm soát được những yếu tố đó rồi, mình lại cần phải biết quên nó đi để khi mình viết, những gì nằm trong tiềm thức sẽ vô thức tuôn ra. Câu chuyện khi đó sẽ mới mẻ, không bị khô cứng.

Từ trong tiềm thức được kiểm soát, những gì viết ra sẽ vẫn nằm trong nền tảng của cấu trúc một cách vô thức. Nên có thể nói, khó nhất trong việc viết kịch bản là cân bằng giữa sự sáng tạo cá nhân và việc tuân theo các quy tắc chung.

- Người đạo diễn cần chuẩn bị cho mình những kỹ năng gì để có thể điều hành mọi công việc tại hiện trường?

- Cần nhất là có một kịch bản phân cảnh tốt, công tác diễn viên hiện trường hoàn hảo và sự ăn ý của tất cả các bộ phận có mặt trên trường quay. Như tôi đã nói ở trên, mọi người hiểu nhau sẽ làm việc rất tốt.

- Anh nhận thấy phong cách của những người làm điện ảnh tại Mỹ như thế nào?

- Cách đào tạo rất quan trọng, bạn theo học chương trình nào phong cách sẽ bị ảnh hưởng bởi chương trình đó.

Như ở dự án này, tôi hay thầy Dean hướng dẫn các bạn trong 4 năm chẳng hạn theo một chương trình rất Mỹ, rất Hollywood với những sách toàn của Mỹ thì chắc chắn phong cách của các bạn khi làm phim sẽ không giống Nhật hay Hàn Quốc, mà đậm chất Mỹ.

Sự khác biệt cũng vẫn ảnh hưởng bởi nền tảng của học vấn. Nói cách khác, nơi đào tạo sẽ quyết định cách kể chuyện. Dù tôi thích đạo diễn Trần Anh Hùng đến mấy thì khi hướng dẫn các bạn làm phim, tôi cũng không thể hướng dẫn theo cách của anh Hùng. Tôi chỉ có thể hướng dẫn theo phong cách của tôi.

Anh Hùng làm điện ảnh độc đáo khác biệt theo phong cách Âu châu. Phim Nhật rất đặc thù bản địa... Và những người từ đâu đến đi nữa, khi làm phim tại Hollywood, chiếu cho người Mỹ cũng mang đậm phong cách  Mỹ.

- Cá nhân anh nhận thấy những đạo diễn nước ngoài làm phim về VN thường có cái nhìn như thế nào?

- Cũng tùy vào từng bộ phim. Như xem  Apocalypse now (Ngày Tận thế) của Coppola, Platoon (Trung đội) Oliver Stone tôi thích lắm. Nhưng Heaven and Earth (Trời và đất) cũng của Oliver Stone  tôi lại không thích.

charlie12.jpg

Có nhiều yếu tố ảnh hưởng đến sức hấp dẫn một bộ phim, nhiều khi là cách kể chuyện, nhiều khi là chính nội dung câu chuyện. Nên với tôi, việc thích một bộ phim không liên quan đến việc tác giả bộ phim đó là ai, quốc tịch nào đâu.

- Anh có suy nghĩ gì về cách tiếp cận đề tài của các đạo diễn VN ở nước ngoài? Đặc biệt với những đề tài nhạy cảm…?

- Người làm phim nên hướng tới cái đẹp, đó là điều quan trọng nhất theo quan điểm riêng của tôi. Và không vì thế mà không có xung đột hoặc tránh nói đến cái xấu. Nhưng sâu xa trong phim vẫn thấy giá trị của thẩm mỹ, hướng đến những yếu tố tích cực, hướng tới cái đẹp. Nếu mình làm với một cái tâm sáng, những vấn đề khác không còn quan trọng nữa.

Tôi luôn muốn làm phim với sự tích cực ngay cả ở cái kết. Không hẳn là tôi mang tham vọng muốn thay đổi xã hội. Nghệ thuật đơn giản để ca ngợi cái đẹp, làm ra cái đẹp.

Các nhân vật trong phim với những tình cảm, quan hệ rất con người cũng không nằm ngoài mục đích đó. Làm phim với một cái tâm sáng thì với đề tài nào cũng sẽ hướng thiện, không gây thêm những xung đột xấu cho con người.

- Người Việt làm phim ở nước ngoài đã hòa nhập được với nền điện ảnh thế giới chưa?

- Một khi đã làm điện ảnh, lại ở Hollywood thì mức độ cạnh tranh về nghề nghiệp rất cao. Sự cạnh tranh không chỉ nằm giữa một số người, một số hãng phim mà mang tính chất cạnh tranh với tất cả những tài năng điện ảnh khắp thế giới.

Bởi vì những tài năng không sớm thì muộn đều lần lượt được Hollywood mời về làm việc cho họ. Nên mình muốn đứng vững ở một vị trí nào đó, mình phải chứng minh tài năng của mình vượt trội và không thể thay thế so với những người khác.

Cụ thể hơn thì phải nói thẳng rằng phim nói tiếng Việt rất khó phổ biến. Các phim nói tiếng Anh mức phát hành sẽ rộng rãi hơn so với phim nói tiếng bản địa. Khi xác định làm phim về những câu chuyện đặc trưng Việt Nam thì chắc chắn khó hòa nhập vào mainstream (trào lưu chính thống).

Không nhất thiết phải có những nhân vật kiểu Hollywood, nhưng tiếng Anh là  điều kiện cần để hiểu. Như phim “Sắc, giới” của Lý An đã được một trong những hãng độc lập phát hành của Hollywood mua bản quyền để làm lại theo kiểu Mỹ đó thôi.

charlie3.jpg charlie4.jpg

- Theo anh, những người làm phim Việt Nam nên hướng vào thể loại gì để có thể xuất khẩu được phim ra thị trường thế giới? 

- Trên thế giới có 3 thể loại phim dễ bán là: kinh dị, hành động và hài. Riêng thể loại hài phải có tính phổ cập quốc tế, nếu quá truyền thống thì không phải ai cũng cười. Hài tình huống trong sự đưa đẩy của các nhân vật là thích hợp.

Đó là 3 thể loại phim mà bất cứ khán giả ở nước nào cũng dễ chấp nhận. Giống như khi chúng ta xem phim Thái Lan, Ấn Độ hay Hongkong thì 3 thể loại đó vẫn là dễ xem nhất. Drama là thể loại khó nếu phim không nói tiếng Anh và không có những diễn viên lớn.

- Anh có hướng đến sự hoà nhập vào trào lưu chính thống của Hollywood không? Giải thưởng nào anh mong nhận được nhất trong sự nghiệp của mình?

- Khi nhận được giải là hạnh phúc nhưng tôi nghĩ các nhà làm phim không đặt giải thưởng là đích ngắm cho công việc của mình. Có nhiều người đoạt được giải thưởng mà họ cũng không cho rằng điều đó mang lại thay đổi gì trong nghề nghiệp.

Đó là sự an ủi khi mình không được giải, khi đứng trong số đông làm phim vì muốn làm phim thôi. Đối với tôi, cả đời làm phim không có giải cũng không sao, miễn là mình được làm những phim mà mình muốn. Đó là hạnh phúc rồi. Chỉ đơn giản, nhẹ nhàng vậy thôi.

TrẻToday(TheoT.N)

Cập nhật: May 17 2008 02:21:04. Bản để in ra

Ý Kiến Độc Giả:
Download để duyệt web nhanh hơn và sau đó dùng tips này để double speed
Họ Tên:
Thành Phố, Tiểu bang:
Quốc Gia:
Email:
Ý Kiến:
   
Tin Việt Online không bảo đảm đăng mọi ý kiến gởi về.


CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG:



 


 


 


 

Các Tin Khác
Your Ad Here