Tin Việt Online
   
English Phim Download Ca Nhạc Diễn Đàn Liên Lạc RSS Site Map Search
Trang Nhất
Tin Nổi Bật
Bình Luận
Thế Giới
Việt Nam
Người Việt Hải Ngoại
Hoa Kỳ
Kinh Tế
Khoa Học
Thể Thao
Pháp Luật
Xã Hội
Sức Khỏe
Giải Trí
Chuyện Lạ
Tử Vi / Bói Toán
English News
Hoàng Sa/Trường Sa
Daily Hot Deals
   
Newsletter
To receive daily news, enter your email address below:

Un-Subscribe

Dictionary

Submit

Báo Cũ
<<January 2009>>
Su Mo Tu We Th Fr Sa
 1  2  3
 4  5  6 7 8 9 10
 11 12 13 14 15 16 17
 18 19 20 21 22 23 24
 25 26 27 28 29 30 31
 
Tin Nổi Bật
Góc Việt: Tiếng Hò Trên Sóng Net
Lê Bình, Nov 22, 2008


Ông Năm mới bước vào nhà cùng mấy người bạn trông thấy bà vợ yêu quý của mình đang tập hát…”ca-ra-ô-kê”. Bà Năm bận bộ áo bà ba lụa lèo láng o láng mướt, ngó cái bộ của bà mướt rượt đố có ai nghĩ bà đã quá cái tuổi về hưu.
Mấy người bạn của ông Năm có anh TưThành là mau miệng nhứt hết thảy, anh ra miệng:
“Chèn ơi! Lại mà coi chị Năm kìa tụi bay. Ngó bộ còn gân dữ ha.”
Bà Năm đang mê tơi với màn tập hát, bỗng có khách ào ào mở cửa bước vô nhà, bà tá hỏa giựt mình…ngó lại thấy chồng về với mấy người bạn. Bà ngỏn ngoẳn…”Anh mới dìa…”
Tư Thành được mợi tấn công luôn:
“Ngó coi cà. Coi chỉ cà. Úi chu choa…cái bộ tịch của chị lỏn là lỏn lẻn ngó còn được gướm chớ giỡn chơi sao.”
Lúc bấy giờ bà Năm mới sửa bộ.
“Sao mấy anh ngó coi tui còn đi thi làm ca sĩ hay MC được hông?”
“Sao mà hổng được chớ. Còn ngon lành lắm, đâu có thua bà Tuyết Mai.”
“Mầy cứ giỡn hoài, chỉ tưởng thiệt rồi ra thi thì anh Năm có nước độn thổ.”
“Sao mầy hay có mửng kỳ cục ghê. Chỉ làm được thì để chỉ làm chớ sao lại cản. Trời ơi, chớ bộ làm m.c khó lắm đa hen!”
“Giỡn hoài. Anh Năm dù gì cũng là cựu Trung tá chớ chơi sao mậy.”
“Rồi sao? Ông Kỳ còn là Tướng nữa chớ Tá của anh Năm thì nhằm nhò gì mậy.”
Ông Năm cười khà khà:
“Thôi mấy anh cho tui xin đi. Tới đây để nhậu chơi hay tới đây cãi lộn.”
Bà Năm tắt máy, đi ra nhà sau cùng với chồng và mấy người bạn. Tư Thành vẫn chưa chịu thôi, ngồi xuống ghế rồi mà còn ráng thêm:
“Nói hổng phải nói, chớ cái tướng chị Năm với lại cái giọng hò của chỉ ăn đứt Phi Nhung à nha. Đâu để tui làm lại cho nghe há.”
Tư Thành hắng giọng mấy lần rồi cất tiếng:
Hò ơ... ơ…ơ…(chớ) Anh về để áo lại đây
Để khuya em đắp... (ờ…ờ)
Hò ơ...ơ… (chớ) Để khuya em đắp gió tây (cái) lạnh …lùng. Từng tưng tứng tưng….cái mà lạnh lùng.
Cả bàn cười nghiêng cười ngữa.
“Bộ ông tính thay Hoài Linh hay Bảo Liêm?”
Tư Thành cười híp mắt, đưa mấy cái răng lung linh ra mà cười.
“Được hông! Được hông!”
“Được quá chớ sao hông. Ông tới luôn đi.”
“Thiệt hả. Vậy làm luôn câu nữa nghen.”

Hò ơ... ơ…(chớ) Anh với em má tựa vai kề
Dầu em có lạc Sở sang Tề, thì em cũng nhớ... (ờ)
Hò ơ... ơ…(chớ) Thì em cũng nhớ gởi thơ về cho …a…anh…

“Ý cha chả. Coi bộ tưởng thiệt làm tới hay sao đây cha nội.”
“Mẹ! Cũng còn ngon chớ bộ giỡn sao mấy cha.”
Mọi người cười nôn ruột. Cười nghiêng cười ngã, cười bò, cười lăn…cười ra mắt.
Bà Năm bước ra, trên tay một mâm trái cây, một dĩa đồ mồi. Trong khi đó ông Năm đứng lên bước lại tủ lấy chai rượu chát và mấy cái ly.
“Thôi làm tạm ly cho ấm bụng trước khi ăn cơm.”
Nhà ông Năm vẫn có những bữa ăn tối vào chiều cuối tuần cùng với bạn bè và đồng hương. Những sinh hoạt vừa mang thính chất gia dình, vừa làng xóm của những ngày còn sống trên quê hương. Đám con cháu của họ hiểu biết về quê hương cũng nhờ những bữa ăn họp mặt như thế nầy.
Người cao niên tại thành phố Thung Lũng không có gì thay đổi ngoài những cuộc họp mặt Xuân Thu nhị kỳ Hè và Tết. Chưa lần nào về thăm nhà từ ngày bỏ nước ra đi, ông Năm và bạn bè của ông nhớ lắm. Họ nhớ những ngày còn thanh bình nơi quê hương cũ.
Đât miền Nam là những cánh đồng “cò bay thẳng cánh, chó chạy ngay đuôi” vẫn chưa hết. Vùng đồng bằng miền Tây chằng chịt sông rạch đối với những người cao niên là hình ảnh khó phai nhòa trong trí nhớ. Con xuồng ba lá, chiếc tắc ráng, những cây cầu khỉ và câu hò trên sông nước đã theo chân những người tị nạn đến thung lũng nầy.
“Ở đây lâu lâu nghe lại những câu hò mới thấy thấm phải không anh Năm?”
“Chắc vậy.”
“Mà nè, người ta nói Miền Tây Lục Tỉnh” là những tỉnh nào vậy anh Năm?”
“Nói thì nói quen miệng vậy chớ Miền Nam Lục Tỉnh” mới đúng. Có 3 tỉnh miền Đông và 3 tỉnh miền Tây.”
“Ờ mà sao nhắc đến Miền Nam người ta thường nghĩ đến hò là sao?”
“Ở đâu mà không có…chuyện hò hát thì dân Việt miền nào mà chẳng có.”
“Nói vậy đâu có được…Ở miền tây hò mới mùi chớ anh.”
“Cũng có thể tại vì những bài bản vọng cổ, rồi cảnh trên sông trên nước hữu tình hơn thì người ta nhớ nhiều hơn…chớ sao.”
“Bây giờ đâu còn nữa hả anh.”
“Ai mà biết”
“Còn chớ. Nhưng bây giờ trên sông “nét”.
“Sông đó ở đâu?”
Ông bạn nói ra câu đó cười cười không trả lời. Khi mọi người hỏi tới, ông cười nói
“Nét là in-tờ-nét đó chớ đâu.”
“Nói trớt huớt”

Cũng đúng thôi, bây giờ phương tiện “nét”, còn gọi là mạng lưới nhện đã nối kết nhiều người ở khắp nơi về với nhau. Ông ta kể có một người ở “miệt thứ” và một người ở “miệt vườn”, và hai người cũng chẳng trẻ trung gì đó…Cứ nghe họ hò hát thì biết.
Ông “miệt vườn” tên là Hải Nguyễn, ở Hoa Kỳ mở lời như vầy:
Hò ơ..ơ "Họa hổ họa bì nan họa cốt,
Tri nhân tri diện bất tri tâm."
Hò ơ..ơ..Trên đời đẹp nhứt chữ Tâm,
Đẹp trai học giỏi ăn nhằm chi em?
Anh đây mắt đã kèm nhèm
Tay run, gối mõi, mặt lem lọ nồi
Nói ra chỉ sợ em cười...
Ở đâu mà có thứ người quỷ chê!...
Xấu trai như thế ai mê?
Cô nào gặp cũng môi trề cả gang!!!
Đã quen rồi chuyện dở dang
Anh từng chẳng nói muộn màng đó sao?
Còn quen mạng ảo bao lâu,
Còn nuôi mộng tưởng trong câu thơ tình.

Người ở “miệt thứ” Kang-gu-ru, họ Nguyễn trả lời:
“Hò ơ..ơ..Có ai làm khó anh đâu!?
Tại anh cứ gãi...gãi đầu ngó quanh.
Rồi không chịu vẽ bức tranh,
Cho người thâý cái thân anh thế nào!?
Lùn ù, mập béo hay cao...
Gầy gâỳ dong dõng, hồng hào mày râu...
Hay là mắt đã vướng sầu...
Đã từng lẳng đẳng qua cầu nhớ thương?
Hò ơ...Khi nào thấy mặt tỏ tường,
Thì xông vào chốn tình trường hay hơn!
Can chi mà sợ cô đơn!
Còn duyên thất thập vẫn còn vướng tơ.”

Ông miệt vườn động lòng:
“Hò ơ.. Sao em làm khó anh hoài,
Bao nhiêu thử thách chưa hài lòng sao?
Hay em còn đợi cau trầu,
Ông mai, bà mối,
Hò ơi.. Ông mai bà mối, em mới chịu trao thân ngà?
Sao em không sợ cái tuổi già,
Ca dao còn đó, em mà biết không?
"Bà già đi chợ cầu Đông,
Bói xem một quẽ lấy chồng lợi chăng?
Thầy xem thầy mới bảo rằng:
Lợi thì có lợi, nhưng răng không còn!"
Ưng anh khi hãy còn son,
Theo anh chống gậy lên non hưởng nhàn.”

Bà Nguyễn miệt thứ đáp lại:
“Hò ơ...ơ...Thương mà đứt ruột đứt gan,
Còn thêm ngữa cổ than van với trời.
Hỏi trần gian có mấy người...
Một lòng một dạ giữ lời này không?
Bây giờ chả phượng, nem công,
Không màng chi tới nhưng lòng chẳng dzui.
Hò...ơ...Có ai mà muốn mình xui?
Có ai mà muốn đem thui thân mình?
Ai ai cũng muốn chữ tình....
Tình lớn tình bé...còn sinh ra nhiều...
Bao giờ anh hứa một điều.
Thử làm chinh phụ chiêù chiều ngóng trông.
Lúc đó mới thật thật lòng....
Thương nhau thật sự mặn nồng hổng phai!... “

Ông Nguyễn trong dạ nghi ngờ:
“Em cười anh đó phải không?
Em bơm bong bóng (cho) anh phồng lỗ tai.
Tim già thì bảo còn dai,
Nhà tan, nước mất khen tài an bang!
Nợ duyên thì vẫn muộn màng,
Trắng tay sự nghiệp, trễ tràng tương lai.
Lại khuyên: Định mệnh an bài,
Xuôi theo thiên mệnh có ngày toại mong.
Cũng đành rướn cổ mà trông...
Biết đâu .. có lúc được bồng tân nương..”

Bà Nguyễn miệt thứ hứa chắc như đinh đóng cột:
“Hò ơi......Có ai mà dám cười anh!
Thương anh không hết...để dành trong lu.
Lâu lâu đến ngắm...rồi chu...Rồi chu cái mỏ...mổ U cái đầu.
Cho nên chẳng biết để đâu?
Thôi thì... đành để kiếp sau thương nhiều.
Nhưng mà phải dặn một điều:
Đừng ăn chả Phượng mà tiêu mất đời!
Tiêu đời lại trách ông Trời,
Sao mà hổng có con thơ ẩm bồng!? “
Đây ông Nguyễn miệt vườn coi mòi hơi nghi…chuyện gì chớ chuyện “nét” thì khó biết lắm. Tuy bụng nghi ngờ như vẫn một lòng một dạ…chẳng chịu thua. Ông đáp liền:
“Hò ơ..ơ.."Gió năm non thổi lòn hang chuột,
Anh thương mình đứt ruột đứt gan"
Ngó lên trời anh cất tiếng than:
- Xuôi chi cho tui gặp phải một nàng tiểu thư
Tối ngày đòi nhốt trong lu,
Lâu lâu lại mỗ cho u cái đầu!
Trời cười trời bảo hổng có sao đâu!
Chịu đau một chút, thương nhau mới bền...
Cũng đành bỏ chã, thôi nem,
Nem công, chã phượng không dám thèm nữa đâu!
Chỉ cần em hứa một câu,
Xin đừng hẹn lại kiếp sau thương nhiều.
Kiếp này mình hãy cứ yêu.”

Bà miệt thứ thả bóng dò đường:
“Hò ơ......Tưởng anh ăn cá Lòng Tong.
Ai ngờ ăn cá ròng ròng kho queo......
Hò ơ...Còn canh bông bí thịt heo...
Hay là bông bí trong vèo hỏng tôm?!......

Ông miệt vườn như cá căn câu:
“Hò ơ..Anh nghèo em thiệt hổng có chê?
Vậy anh qua rước....
Hò ơ... vậy anh qua rước...em về với anh.
Về với anh ăn canh bông bí
Cá ròng ròng kho quẹt, em nghĩ có kham không?”

Nguyễn miệt thứ ỡm ờ:
“Hò ơ....Xứ em thì có lắm đèo...
Nếu thương em hãy thử trèo qua đây...
Hò ơ....Qua đây được uống rượu say...
Chứ đừng viện cớ...hò ơ....chứ đừng viện cớ nghèo này nàn kia....
Qua đây thì hổng được dzià,
Bởi dzì xứ Úc Đậm đà CU RU...”(kanguroo)

“Hò ơ...Em ở chi mà cái xứ lắm đèo,
Dẫu thương, anh muốn rước,
Hò ơ... Dẫu thương anh muốn rước,
nhưng ngại trèo mõi chưn.
Mõi chưn thì mõi, anh cũng rán cố trèo..
Chỉ e một nỗi...em chê anh nghèo, em hổng ưng.”

Lòng già bổi hổi bồi hồi, “nàng” miệt thứ “tình trong như đ㔠mà “mặt ngoài còn e” nên Nàng thả ra quả bóng thăm dò:
“Năm nay tuổi ngoại ngũ tuần,
Nhìn người thấy cũng còn xuân tuyệt vời.
Đôi mắt lóng lánh sáng ngời,
Đồng tiền má lún miệng cười có duyên...
Đôi môi mọng đỏ như Tiên,
Người thương chưa có bạn hiền cũng không.
Bây giờ chỉ muốn tìm chồng,
Ông nào mát mẻ mặn nồng đến đây!”

Tưởng bở, ông miệt vườn cắn liền. Ông tâm sự:
"Ngã lãng du thời quân thượng thiếu.
Quân kim hứa giá ngã thành ông.." Dương Khuê
Tạm dịch:
Khi ta lãng du thì em hãy còn bé tí.
Nay em đến tuổi lấy chồng thì ta đã già lụ khụ.

Hò ơ..ơ.. Ngủ tuần em hãy còn xuân,
Anh đây thất thập ..
Hò ơ..ơ..anh đây thất thập, liệu chừng có xứng đôi?
Tơ duyên nghỉ trách ông trời,
Năm mươi năm trước em thời mới sanh.
Trong cơn lữa đạn chiến tranh,
Anh hai mươi tuổi đã thành chinh nhân.
Vào sanh ra tử bao lần
Quê hương gìn giữ, xác thân sá gì!
Trôi theo vận nước sầu bi
Ngục tù lao cải mong chi ngày về...
Ngày về tóc đã pha sương
Bóng chim tăm cá biết phương nào tìm?
loanh quanh đáy biển mò kim
loay quay ngó lại, trái tim đã già!”
Ôi cháo ôi, trai tài gặp gái sắc, chàng thơ phú đầy mình, nàng cũng là cành thiên hương. Không chịu kém. Ông “tầm chương” thì bà đây cũng “trích cú” chớ kém ai
“Quân Tử thể nhân túc dĩ trưởng nhân,
gia hội túc dĩ hợp lễ,
lợi vật túc dĩ hòa nghĩa,
trinh cố túc dĩ cán sự.
Quân Tử hành thử tứ đức giả.”
Hò...ơ..ơ...Tim già không khỏi bị dai...
Làm trai thì phải có tài mới hay.!..
Tơ duyên Nguyệt Lão đã đưa...
Đưa cho thất thập se vừa năm mươi.
Nhưng còn duyên nợ do trời,
Chứ đâu có phải người đời chọn đâu!
Ba sinh hương lửa bền lâu...
Là nhờ kiếp trước qua cầu đắng cay.
Anh muốn thì phải "TU" ngay!
Trời cho chim Phượng gặp cây Ngô Đồng... “
Nói thì nói vậy, nhưng lòng nàng cũng có chút đắn đo e dè. Những ngày xuân sắc đã qua cầu gió bay. Ở tuổi “tri thiên mệnh” dù sao cũng …đã già. Nàng nói thiệt:
“Hò ơ...ơ...Thì đây cũng ngoại ngũ tuần...
Nhưng chưa có trở..hò....ơ ....trở thành lão nhân.
Hò ơ...ơ...Anh đừng có trách trời xanh...
Mà trách mình cứ loanh quanh hổng tìm...
Bây giờ mắt đã lim dim.....
Thì không có thấy để nhìn nhau đâu!..”
Chàng “lão niên” miệt vườn cũng thiệt thà:
“Hò ơ...Con cá lòng tong ưa lội dòng nước ngược,
Em hổng chê anh nghèo...
Hò ơ,.. em hổng chê anh nghèo, mà bằng lòng kết ước cùng anh.
Dậm chưn anh trách ông trời xanh,
Quen nhau chi khi đã trở thành lão nhân!
Cũng đành mượn ý gieo vần
Câu thơ xướng họa, chỉ ngần ấy thôi…”
Sóng giớ, trời mây, cánh đồng miền tây gió thổi ào ào, mùa nước nổi tràn về, từ Đồng Tháp Mười đổ qua Vàm Cỏ đổ xuống Thủ Thừa để xuôi về Tân An, Gò Công. Còn nhánh kia nước tràn qua Cù lao Ông Chưởng, qua Sa Giang….đổ xuống Cần Thơ…qua Cổ Chiên…ngược về Gò Quau, xuống Vĩnh Châu theo Trèm Trẹm…đến Cà Mau và dồn ra Hòn Khoai –Nam Hải.
Những nhánh sông bắt nguồn từ Tây Tạng về đến Miền Nam chia làm chín cửa ra biển lớn. Rồi “Nước đi ra bể lại mưa về nguồn, Nước non hội ngộ còn luôn… Bảo cho non chớ có buồn làm chi…” (Tản Đà)
Có ra đi đến đâu vẫn nhớ nguồn, nhớ cội.
Ông bạn ngồi đầu bàn cười và nghi ngờ lắc đầu:
“Ông nhà báo nầy khéo tưởng tượng thì thôi. Có thiệt không đó?”
“Thật đó. Một người ở San Jose và một người ở Úc châu. Những câu tôi trích dẫn là lời thơ, câu hát, câu hò của hai người bạn trao đổi với nhau.”
“Ừ, trên thế giới ảo đó, cũng còn nhiều con người có tài thi phú. Họ trao đổi văn thơ như một thú giải trí tao nhã.”
“Người Việt mình không hổ danh có mấy ngàn năm văn hiến.”
“Nè! Đó là chuyện trên sông “nét” do ông nhà báo nầy nói. Bây giờ mình thiệt ở đâu….chị Năm đâu rồi, chị ra đây hò với tui mấy câu cho tụi nhỏ nó “lé” mắt chơi.
“Tui đây có nhớ đâu nà.”
“Thì mình…”hò khúc”…được khúc nào hay khúc nấy. Tới đây hổng hát thì hò, đâu phải là cò ngóng cổ lên nghe…”
“Hò ơ...ơ…ơ Bạc với vàng còn đen còn đỏ
Đôi đứa mình còn nhỏ thương nhiều... (ờ)
Hò ơ...ơ Vừa nghe tiếng em là anh muốn,
Anh muốn…như anh Kim Trọng thương chị Thuý Kiều thuở xưa.”
Bà Năm cười ngắc ngẻo:
“Ông làm thiệt sao ông?”
“Ủa, chớ tui giả hồi nào đâu mà chị nói mới lạ.”
“Anh Năm ơi, anh Năm à…anh coi chừng anh nuôi ong tay áo, nuôi khỉ dòm nhà đó anh Năm.”
“Cha nầy nói như thiệt, câu hò người ta đặt như vậy mà.”
“Coi cái mặt sần sùi vậy chớ mà nhát còn hơn cáy. Mới hù đã rót rồi.”
“Ô kê…tui hò với ông….
Hò ơ...Bên nầy sông em bắc cây cầu mười tấm ván
Bên kia sông em cất cái quán mười hai từng
Bán buôn nuôi mẹ.... hò…
Hò ơ...ơ… Bán buôn nuôi mẹ cầm chừng đợi anh”
Tư Thành khoái trá, cái mặt đỏ hừng hơi rượu, giọng ò è…ráng gân cổ lên.
Hò ơ...ơ… Bình bồng ở giữa Giang Tân, bên tình bên nghĩa... hò…
Hò ơ... ơ …Chớ bên tình bên nghĩa, biết phân bên nào.”
“Hò ơ... ơ Bớ này em ơi, nhứt lê, nhì lựu, tam đào. Bên tình bên nghĩa... hò
Hò ơ...ơ…Bên tình bên nghĩa, bên nào cũng đồng thân.”
“Hò ơ... Đêm khuya, trăng dọi lầu son, vào ra thương bạn, héo hon ruột vàng.
Từ bển qua đây đàng đã xa đàng, khi tui có lâm nguy thất thế…hò…
Hò…ơ…ơ khi tui có lâm nguy thất thế hỏi ông bạn vàng có cứu không?
“Im đi! Im đi! Trớt huớt rồi, đâm hơi rồi. Hổng có ăn rơ ăn nhịp gì ráo. Dẹp cái màn hò hát nầy đi cho đỡ ồn ào.”
Tư Thành cười khà khà….còn ráng:
Hò ơ... ơ… Chiều rồi kẻ Bắc, người Đông, trách lòng người bạn nói không lựa lời.”
Thật là hết nói nổi. Mấy người bạn cười sảng khoái. Bên ngoài trời đã đi vào bóng tối, miớ hon 6 giờ chiều mà âm u như đã tám chín giờ khuya. Mùa Đông có khác.
“Tháng Mười chưa cười đã tối”
Bây giờ là Rằm tháng Mười âm lịch, chỉ còn hơn tháng nữa thôi là đến Tết. Cái tết Kỷ Sữu đã gần kề. Người ta thêm một tuổi. Những anh bạn già ngồi quanh bàn đây…trên mái tóc thêm “muối” bớt “tiêu”.
“Nhân sinh tự cỗ thùy vô tử
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh” (Văn Thiên Tường)
Lê Bình
Ghi chú: Toàn bô bài thơ của Văn Thiên Tường: bài Qua Biển Linh Đinh.
Quá Linh Đinh Dương
Tân khổ tao phùng khởi nhất kinh,
Can qua liêu lạc tứ chu tinh.
Sơn hà phá toái phong phiêu nhứ,
Thân thế phù trầm vũ đả bình.
Hoàng Khủng nan đầu thuyết hoàng khủng,
Linh Đinh dương lý thán linh đinh.
Nhân sinh tự cổ thuỳ vô tử,
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh.


Theo Cali Today News

Cập nhật: November 22 2008 18:07:12. Bản để in ra

Ý Kiến Độc Giả:
Họ Tên:
Thành Phố, Tiểu bang:
Quốc Gia:
Email:
Ý Kiến:
   
Tin Việt Online không bảo đảm đăng mọi ý kiến gởi về.


CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG:

More ...  


 


 


 


 

Các Tin Khác
Your Ad Here