|
Cai nghiện cho mình, nuôi 3 con đại học
Thứ năm, 16/10/2008
 |
|
Ông Trường tại xưởng (bên phải).
|
Ông Trường khẳng định ông cai nghiện thành công là do các con. Chính sự hiếu học, quyết tâm của chúng đã giúp ông có ý chí này. Khi nàng tiên nâu "đầu hàng" thì cũng là lúc cơ thể ông được phục hồi sức lực. Cai nghiện, ông và vợ nuôi con vào đại học khiến cả xã Thái Bảo đều cảm phục. Giờ thì cô con gái đầu đã tốt nghiệp ĐH Kiến trúc và đi làm. Cô thứ hai đang học năm cuối ĐH Văn hoá, cậu thứ ba năm thứ hai ĐH Bách khoa.
Mắc nghiện và cai được nghiện là một việc khó khăn. Một người bao năm đau đớn, chán nản cuộc sống, sa đà nghiện ngập bỗng chốc bừng tỉnh, dứt bỏ được ma túy, cứu mình và cứu gia đình. Nghe tin ông, tôi cảm phục quá, vượt đường sá xa xôi tìm đến thôn Vạn Tải, xã Thái Bảo, huyện Gia Bình, tỉnh Bắc Ninh để gặp mặt ông Nguyễn Văn Trường, người đã cai nghiện và đưa gia đình thoát khỏi cơn sóng gió.
"Tôi đã luẩn quẩn một thời gian dài"
Ngôi nhà mà tôi thấy đã cũ kỹ, nhem nhuốc. Một bà cụ đã già yếu nói "chú Trường đang ở xưởng". Theo chỉ dẫn, tôi đi ra xưởng nơi ông Trường đang làm việc.
Cùng làm việc với ông có cậu con trai út đang học lớp 12 phụ giúp bố để có tiền đóng học. Vào năm 1991, cả xã Thái Bảo rộ lên phong trào đi tìm vàng. Thanh niên trai tráng, những người có sức khoẻ đều nuôi mộng làm giàu, đều bị "thần vàng" xua đi các bãi vàng trên khắp đất nước để hòng đổi đời. Lúc đó vợ chồng ông mới sinh cậu con út. Cuộc sống trầy trật vất vả.
Giữa năm 1991, ông cơm nắm cơm đùm đến Ma Nu (Cao Bằng) cùng với một số anh em khác. Tại đây, bị sập hầm suýt chết, mà thực ra cũng chẳng thấy vàng nhiều như người ta nói. Chủ đối đãi không được tử tế, ông lại tìm lên tận Lai Châu tìm vận may.
Ông Trường kể lại: "Ở Lai Châu, tôi được giao cho cai một bãi, đốc thúc khoảng 30 người. Cho nên cũng kiếm được tí chút. Còn cái làng này hầu như ai đi đều kiếm được cả. Có người vài chục cây. Xã tôi rộ lên cái sự giàu có trước mắt. Nhưng chẳng ai giữ được cả. Có người đưa cho vợ, vợ nhanh tay giấu đi được thì còn, tôi thì bị nàng tiên nâu cướp sạch".
Khi đã "ẵm" về được mấy chục cây vàng, số đó liền bị nàng tiên nâu cướp đi. Cuộc sống khó lại hoàn khó. Một cái vòng luẩn quẩn bao bọc lấy không cách gì thoát được. Hai vợ chồng ông Trường quyết định “nhảy” vào Tây Nguyên làm thuê. Ròng rã mấy năm trời cực nhọc mà chẳng ăn thua, lại quay về quê.
Vợ ông đi làm gạch ở bến đò Vạn Tải sau làng, ông mua một chiếc công nông cũ chở đất cát qua ngày. Các con nheo nhóc nhìn bố bị ma tuý hành hạ, những cơ bắp cứ nhão dần, cơ thể ngày càng quắt đi. Cả vợ và các con khóc lóc vừa khuyên nhủ vừa như van xin. Người mẹ già quanh năm đau yếu vì bệnh thấp khớp cũng động viên, để ông quyết tâm cai đi cho vợ con nhờ.
Ông Trường nhìn con, rồi nhắm mắt lại, thấy mình hèn quá. Càng thấy mình hèn càng thương vợ con. Cuối cùng, quyết tâm bỏ. Cuộc đấu trí, đấu sức với nàng tiên nâu kiên trì và bền bỉ. Không hiểu ông lấy đâu ra sức lực mà có nghị lực như vậy, trong khi bao nhiêu người khác vẫn bị tái nghiện. Sau cùng, ông phải khẳng định là do các con.
Chính sự hiếu học, quyết tâm của chúng đã giúp ông có ý chí này. Khi nàng tiên nâu "đầu hàng" thì cũng là lúc cơ thể ông được phục hồi sức lực. Gia đình, bà con xóm làng sung sướng.
"Tôi đã luẩn quẩn nao núng một thời gian dài, sau đó mới nhận ra rằng phải cứu lấy gia đình, không thì con cái chẳng thể nào mở mày mở mặt được" - Đó là lời tâm sự, cũng là chân lý mà ông Trường đã ngộ ra.
Cái giá được trả
Cai nghiện, nuôi con vào đại học khiến cả xã Thái Bảo đều cảm phục. Giờ thì cô gái Thanh Nhàn đã tốt nghiệp ĐH Kiến trúc và đi làm. Cô thứ hai đang học năm cuối ĐH Văn hoá, cậu thứ ba năm thứ hai ĐH Bách khoa.
Mấy năm vừa qua, ông Trường vay vốn, chí thú làm ăn, cố gắng cho con cái chiếc "cần câu cơm". Đó là cái giá được trả cho một người cha kiên cường, có nghị lực. Giờ thì có cho tiền ông cũng chẳng dám dùng đến ma túy, cái thứ chết người đó.
Ý định của ông là nuôi cho con cái học xong mới nghĩ đến chuyện sửa sang lại ngôi nhà. Nó nhem nhuốc và chật chội. Quả thực, thứ đáng tiền nhất của vợ chồng ông hiện tại là đôi bò. Chiếc xe Simson đời cũ và chiếc tivi chỉ đáng mấy trăm ngàn. Thế nhưng ông rất tự tin, ông nói sau vài năm nữa mọi chuyện sẽ khác.
Công việc của ông hằng ngày gắn ở xưởng, nhận làm bất cứ việc gì liên quan đến cơ khí. Cũng chính là do ông có kinh nghiệm ngày xưa làm công nhân ở Nhà máy Thuỷ điện Sông Đà, được học hàn xì ở trường Công nhân kỹ thuật thuộc Bộ Công an.
Hiện nay, ông Trường đang có ý định mở rộng thêm nhà xưởng, làm việc cho hiệu quả, thu nhập cao hơn. Ông cũng nhận được rất nhiều sự giúp đỡ của bè bạn, cán bộ và sự hưởng ứng của con cái và người vợ tảo tần của mình. Đó phải kể đến công lao của ông Nguyễn Công Quý, Trưởng Công an xã Thái Bảo.
Ông Quý chính là người đã đứng ra bảo lãnh cho ông Trường vay vốn làm ăn, cũng là người phục sát đất nghị lực của ông Trường. Dự tính rằng, sau khi xưởng được mở rộng, ông sẽ phải nhờ thêm người phụ.
|