|
Chàng trai tật nguyền bị làm khó
Thứ ba, 14/10/2008
 |
|
Châu Đình Hưởng thẫn thờ bên dàn máy tính phủ bụi tại nhà
|
Xin thành lập cơ sở dạy nghề miễn phí cho người đồng cảnh ngộ nhưng không được chấp thuận vì không tuân thủ pháp luật dạy nghề.
Tay chân gần như liệt hẳn, chàng trai Châu Đình Hưởng, 26 tuổi, hiện sống tại khu phố 3, phường Phú Thạnh, TP Tuy Hòa (Phú Yên) đã vượt bao khó khăn, mặc cảm để theo đuổi học hành thành nghề. Thế nhưng hai năm rồi, ước mơ cháy bỏng về một cơ sở dạy nghề cho người cùng cảnh ngộ của Hưởng đã không thành hiện thực...
Mở cơ sở dạy nghề miễn phí
Mới bốn tuổi Hưởng bị sốt bại liệt, liệt hai chân và cánh tay phải, chỉ còn cánh tay trái ngo ngoe được một số thao tác đơn giản.
Thương con nên khi nhiều người khuyên cho Hưởng “ở nhà đuổi gà chớ học hành chi cho tốn kém”, bà Cao Thị Lan - mẹ Hưởng vẫn quyết lòng chắt bóp cho con “lê lết” học từ trường làng, trường xã, trường huyện, rồi vào tận Sài Gòn theo học ngành công nghệ thông tin. Những lúc được bạn bè, người thân cõng trên lưng, bồng bế lên xuống xe để đi lại, Hưởng luôn nung nấu một khát vọng tự giúp mình và giúp đời.
Đang là sinh viên ngành tin học Trường cao đẳng Công nghệ quản trị doanh nghiệp TP.HCM, Hưởng đã tham gia làm việc tại nhiều đơn vị ở TP.HCM. Ra trường, anh có việc làm ổn định tại Khu công nghiệp Hiệp Phước, Nhà Bè. Thế nhưng Hưởng đã quyết định trở về quê bên người mẹ già với ước mơ mở cơ sở dạy tin học ứng dụng và Anh văn giao tiếp miễn phí cho trẻ em khuyết tật.
Mục đích của Hưởng là vừa dạy nghề vừa tạo việc làm cho trẻ em khuyết tật bằng dịch vụ vi tính văn phòng, Internet tại cơ sở này, từ đó sẽ có nguồn thu để trang trải cho cơ sở hoạt động. Vay vốn ngân hàng, người thân và cả vay nóng bên ngoài được hơn 70 triệu đồng, Hưởng đổ tất cả vào sắm 10 chiếc máy tính cũ, bàn ghế và thiết bị phụ trợ. Anh còn thuyết phục một người chị tham gia vào phục vụ ăn ở tại nhà cho các học viên khuyết tật ở xa. Mẹ Hưởng thì vui mừng dành hẳn hai phòng rộng rãi nhất trong nhà để con thỏa nguyện ước ao...
Thế nhưng mọi chuyện đã bị... dội nước lạnh!
Mơ ước bao giờ thành?
Tháng 5-2007, Hưởng nộp đơn cho Sở Lao động-Thương binh và Xã hội tỉnh Phú Yên xin phép thành lập cơ sở “người khuyết tật dạy nghề cho người khuyết tật”.
Một thời gian sau, Sở LĐ-TB&XH Phú Yên đã cử người đến kiểm tra và kết luận: Chưa đủ điều kiện về cơ sở vật chất, cần bổ sung trang thiết bị, giáo viên... Thế là Hưởng và mẹ phải chạy vạy vay thêm vốn để mở rộng phòng ốc, gia tăng trang thiết bị và liên hệ thêm giáo viên. “chạy” xong rồi Hưởng tiếp tục thăm nom chờ đợi. đến tháng 8-2007, Sở LĐ-TB&XH Phú Yên trả lời: Tháng 7-2007 đã có quy định mới về thành lập cơ sở dạy nghề và cơ sở của anh Hưởng tiếp tục chưa đủ các điều kiện để mở (!).
Bí quá, anh làm đơn xin mở dịch vụ Internet vừa để tận dụng số máy tính đã sắm và để tiếp tục hy vọng mở được cơ sở dạy nghề. Thế nhưng cơ quan chức năng lại lắc đầu với lý do: cơ sở của anh cách một trường tiểu học 150 m trong khi theo quy định phải cách xa trên 200 m!
Thời gian này, một số báo, đài địa phương đã phản ánh những bức xúc của Châu Đình Hưởng với mong muốn “kêu” cơ quan chức năng tháo gỡ khó khăn giúp anh. Thế nhưng khi báo chí lên tiếng, ngày 24-10-2007, Giám đốc Sở LĐ-TB&XH Phú Yên Nguyễn Hồng Hải (nay đã nghỉ hưu) có công văn gửi cơ quan báo chí tại Phú Yên. Sau khi ghi nhận “Đây là một tấm gương tàn tật biết vượt khó và có ước mơ mở cơ sở dạy nghề để dạy cho trẻ em tàn tật; một ước mơ, một việc làm rất chính đáng và có ý nghĩa giá trị nhân văn rất quý báu”, công văn này viết tiếp “ông Châu Đình Hưởng phản ánh với báo, đài là muốn đem ước mơ của mình mau thành hiện thực nhưng không tuân thủ pháp luật dạy nghề quy định và hướng dẫn của cơ quan chuyên môn...”.
Trao đổi với ông Nguyễn Văn Lãng - Giám đốc Sở LĐ-TB&XH Phú Yên, ông cho rằng có biết việc này và hứa sẽ tìm cách tháo gỡ, hỗ trợ cho Hưởng. Thế nhưng đến giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì trong khi Hưởng đã gần như tuyệt vọng trước khoản nợ đang phải gánh cùng với dàn máy vi tính đang bị phủ bụi theo thời gian!
|
Ông Cao Văn Sâm, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Dạy nghề (Bộ LĐ-TB&XH):
Nhà nước có chủ trương khuyến khích mọi tổ chức, cá nhân mở cơ sở dạy nghề dành cho người khuyết tật. Cơ quan các cấp phải tạo điều kiện cho việc thành lập các cơ sở dạy nghề dành cho người khuyết tật. Tuy nhiên, để đảm bảo chất lượng đào tạo, các cơ sở dạy nghề phải đạt được những tiêu chuẩn nhất định về quy mô diện tích, giáo viên.
Trường hợp của Châu Đình Hưởng có thể gửi thư lên Cục Dạy nghề để được tư vấn cụ thể. Tôi cho rằng một người tàn tật có khát vọng xây dựng một cơ sở dạy nghề cho người cùng cảnh ngộ là rất đáng quý. Nếu chưa đủ điều kiện thành lập cơ sở, Hưởng có thể lập một đề án trình cơ quan có thẩm quyền (UBND thành phố hoặc UBND tỉnh tùy theo phân cấp ở địa phương). Nếu đề án đủ khả thi và được duyệt, cho phép thành lập, Hưởng có thể làm đơn xin vay vốn của Ngân hàng Chính sách xã hội để thực hiện.
|
|